Posts

Đoàn sinh Nghĩa Hoà

Có ai là học sinh của trường tiểu học Nghĩa Hòa , nay là trường Trần Văn Đang ở phường 6 quận Tân Bình? Ai đó hẳn sẽ nhớ bài trường ca của trường, nhớ thầy hiệu trưởng năm ấy khoảng hơn 50 tuổi, thầy lúc nào cũng nghiêm chỉnh trong bộ quần tây, áo sơ mi bỏ "thùng". Ngày ấy thầy luôn là người bắt nhịp cho cả trường hát bài Đoàn sinh Nghĩa Hòa.  Và thầy cùng hát với học trò: Giọng của thầy là giọng người vùng quê miền Bắc, với những từ phát âm từ "n" thành "l" và ngược lại.  Ngày ấy chúng tôi chỉ thấy thích thú mỗi khi nghe giọng hát vang vang và hùng tráng của thầy - phải nói là đầy nhiệt huyết, khiến trái tim non thơ của lũ học trò chúng tôi cứ cảm thấy hào hứng và hãnh diện mỗi khi hát lên theo thấy. Có ai còn nhớ không? Đi "nên" quyết "triến", quyết "triến" đoàn "thinh" Nghĩa Hòa. Vươt bao chông gai tay nắm tay ta cùng ca Vang vang nhịp bước bên nhau tay cặp tay sách Tiến "nên" trên đường đấu tranh Xứng ...

Ba

Tôi mất ba năm 19 tuổi, lúc đang học CĐSP. Tuổi 19 thật ra đâu còn nhỏ nữa, nhưng nhớ lại, sao lúc đó tôi cứ ngơ ngác như một đứa trẻ. Thậm chí không nhận thức được hoàn toàn sự mất mát này lúc ba ra đi. Chỉ sau đó, nỗi buồn, tủi, thiếu vắng mới dần dần xâm lấn tâm hồn tôi. Những lúc đó, trong đầu tôi lúc nào cũng nhớ ngay đến ánh mắt ba nhìn ra sân chỗ tôi đứng, từ giường bệnh của ba, cái nhìn thương mến và cả ánh lo lắng. Không bao giờ quên. Lúc còn sống, Ba không bao giờ quát mắng, nói nặng anh chị em tôi một lời, từ khi chúng tôi còn bé đến lúc lớn, kể cả đối với các anh chị đã trưởng thành. Trước khi đi xa, ba cũng vẫn nhẹ nhàng như vậy....  Nhớ lần tôi bị sốt, ba sang nhà cô Quỳ vơ hết mấy quả táo Mỹ trong tủ lạnh đem về cho con gái rượu (ba gọi tôi vậy đó nghe, dù ba có tới 5 người con gái hihi), rồi bảo tôi ăn đi cho mau khỏe. Không la mắng, ba chỉ hay nói đùa, khôi hài. Dạy con cũng vậy. Nhà có cây vú sữa, có hôm ba hỏi: Phượng, Mai có muốn ăn vú sữa không con? Tụi tôi ngớ...

Nước mắt chảy xuôi

Người ta hay nói như vậy về việc cha mẹ thường cứ hết lòng lo cho con cái, xong con cái lại hết lòng lo cho con cái chúng, rồi cứ thế lo ..... xuống. Lo lắng cho con vô điều kiện, tự nguyện không cần đền đáp, đó là cha mẹ. Hy sinh, làm tất cả những gì có thể làm được cho con. Vì nước mắt luôn chảy xuôi mà. Khi con còn nhỏ, nâng niu, yêu quý, một chút khó chịu của con cũng làm cha mẹ lo lắng. Khi con đau ốm, cả đêm không chợp mắt vì con sốt, mệt lử nhưng con hết sốt là vui mừng không kể xiết. Từ khi con lọt lòng cho đến khi nó lớn lên, trong tâm luôn mong muốn, luôn cố gắng hòng đem lại những điều tốt đẹp nhất cho tương lai của con. Chỉ cần con cái vui vẻ khỏe mạnh là cha mẹ đã thấy hạnh phúc rồi. Mình cũng được ba mẹ mình lo cho mình như vậy. Khi cha mẹ già, rồi bệnh hoạn, bao thứ khó chịu trong người, mắt mờ, tai kém, không kiểm soát được trong những sinh hoạt hằng ngày. Thì đó là bình thường, tuổi già mà. Con cái sẽ chẳng hoảng lên khi cha mẹ ăn kém đi, hoặc ngủ không được. Vì đó là ...

Đừng ốm ở Mỹ

Đọc ở đâu đó câu :Đừng ốm ở Mỹ. Đúng phóc luôn! Hôm vừa rồi bác nhà mình bị nổi một vết đỏ ở ngực khi vừa bay sang San Francisco. Vết đó làm mọi người nghĩ tới cái bệnh mà "Không được nói nghe. Nói là nó "ấy" ra đấy! Cái bệnh giời giời gì ấy"  Nghĩa là phải im thin thít khi bị cái vụ này! Thế là, VC được người chị đánh xe chở ra CVS để mua thuốc. Sau khi cô nhân viên CVS khám rất kỹ, với gương mặt hết sức lo lắng, cô ấy bảo phải để BS khám thôi chứ cô ấy không biết là bệnh gì thì làm sao mà bán thuốc. Và vì khá lo lắng sợ bị cái bệnh bí hiểm kia nên chúng mình dắt nhau qua phòng clinic trong CVS để đăng ký khám bác sỹ (xem ông ấy có "bị" làm sao không :) ) Sau một hồi khám, hỏi rất kỹ khoảng 20 câu với gương mặt hoang mang (bệnh lạ, chắc luôn), đo thân nhiệt, áp suất, à quên huyết áp, lấy thước dây ra đo kích thước cái vết ấy,.... cô bác sỹ người Mý Do Thái cho toa mua 1 tuýp thuốc về bôi trong vòng 14 ngày. Cô ấy còn bảo sau 2 ngày cô sẽ gọi điện lại hỏi ...

My chef

Ngày còn khỏe mợ làm món gì cũng ngon. Nhưng chẳng món nào có công thức. Toàn lấy muỗng múc gia vị cho vào rồi nêm nếm.   Nên muốn học nấu mấy món đó cũng phải học từ cái lưỡi, ăn rồi nhớ nó ngon như thế nào xong khi nào tự nấu thì cứ nêm chừng nào tới cái độ ngon ấy thì là được. Chứ mợ có công thức gì đâu. Nhiều lúc thấy cứ như dấu nghề ấy. Hỏi cứ bảo thì cho các cái vào, nếm vừa vừa là được. Các cái là cái gì? Vừa vừa là thế nào? Mợ muối dưa, muối cà cũng ngon. Dưa cứ vàng, thơm. Kiểu được lên men đúng cách. Cà pháo dòn tan, trắng phau. Mười lần như một. Có lần mợ bảo: Mai muối dưa đi. Dạ, mơ chỉ con. Thì cứ cho muối, tí đường. Cứ vừa vừa là được. Đến muối cà pháo, mợ cũng bảo: Cà thì không cho đường, chỉ cho muối, đập tí tỏi. Chừng này nước mấy muỗng muối ạ? Thì cứ vừa vừa là được. Vừa vừa là thế nào trời ạ?  Cái này có phải là dấu nghề không?

Lại Tết

 ‘Tết nhất làm chi, ai bày tết nhất làm chi? Lo quần lo áo, lo đi chạy tiền Người người vui tết (chứ) liên miên Riêng tôi nghĩ tết, mà điên cái đầu Lo nhiều (mà) đến nỗi mọc râu.” Kha kha Hồi bé mỗi khi Tết đến nghe bài này của ban nhạc AVT cứ thấy vui vui. Vui vì cái giai điệu và ngôn từ tếu tếu của các bác chứ chả để ý đến ý tứ của bài hát vì bé quá có hiểu gì đâu.  Lớn lên tí, nghĩ mình thích tết vì nhiều thứ chẳng mấy liên quan đến tiền bạc xa xỉ. Cái tiết trời hanh hanh, làn gió nhẹ, mùi khói của bếp bánh chưng, của đám lá đốt ven đường, mùi hương trầm ba đốt, đám mai vàng ngoài sân, khúc nhạc xuân, việc cả nhà xum họp bên các hoạt động ngày tết là đã thấy lòng dạ hoan hỉ, là đã thấy xuân rồi. Là lúc dọn tủ trà. Nhà có cái tủ trà ở phòng khách, dọn tủ trà là một trong những  “hoạt động” chuẩn bị đón tết. Với nhà mình nó còn giống như nghi thức trưởng thành 🙂 vì nó được bàn giao từ lớn xuống bé he he. Đầu tiên là chị Yến. Chị Yến vào dòng thì đến chị Phượng, chị Phượ...

Chợ Nghĩa Hoà

Nhà tôi đi chợ này đã hơn nửa thế kỷ. Believe or not hehe.  Từ khi là môt con bé con, tôi đã theo mợ tôi ra đó mua ngắm, hihi người ta nói mua sắm, nhưng lúc đó khi mợ tôi mua nguyên liệu về nấu ăn, tôi thường xin đi theo để mà ngắm những món hàng đầy màu sắc có sức quyến rũ vô cùng (đối với tôi lúc ấy).  Đó là vô số thứ, những cái vòng đeo tay, cái lược bé bé, cái băng-đô, sợi dây thung cột tóc, đôi dép nhựa có nhiều lỗ ở dưới đế - à đôi dép này tôi đã thích thú nhìn con bé hàng xóm - cái Nga nhà may Minh Thịnh - đi trước mặt. Lúc đó trời mưa, đường ngập, mỗi lần con bé nhấc chiếc dép lên, những giọt nước trong vắt lại bắn lên rồi rơi nhẹ xuống từ những cái lỗ ở đế dép màu xanh da trời của nó.Trông cứ hay hay thế nào. Lại nói về chợ Nghĩa Hòa. Tôi sẽ chẳng bao giờ đi chợ nào mà lại thoải mái như  ở chợ này. Không phải trả giá, không sợ mua lầm, ..vì ở đó toàn người quen bán mà. Bác Thấu bán đồ khô, bác Lễ bán hành ngò chanh ớt, chị Dung thịt bò, bác Roanh bán rau (tôi đo...